Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

EM NHỚ SÀI GÒN...



Em nhớ Sài gòn...
Em hay nhớ về Sài gòn với con đường Đồng Khởi rợp lá me bay...Sài Gòn với hai mùa mưa-nắng. Sài Gòn nắng đó rồi mưa đó, chợt buồn chợt vui đỏng đảnh như cô gái mới lớn.... Mưa vội và nắng cũng vội... Sài Gòn với hai bờ thương nhớ...nơi hai con người đứng mỗi bên nhớ về một Sài Gòn đong đầy kỉ niệm...

Sang Đông...Sài Gòn không lạnh...cái se se của mùa đông Sài gòn chỉ vừa đủ cho tụi em diện những chiếc áo khoát đủ màu sắc...chỉ mang hơi thở ẩm ướt của mưa giông. Em vẫn nhớ những đêm đông của Sài Gòn tí tách nghe mưa gõ trên bậc thềm đầy lá me rơi. Cũng là những lúc Sài Gòn tĩnh mịch nhất trong những ồn ã náo nhiệt, thâm trầm ....

Sài Gòn nơi em đã từng có rất nhiều kỉ niệm...Một Sài Gòn em đã từng mơ và sống trọn vẹn với nó...Sài Gòn với những kỉ niệm em ngồi trên xe máy anh chở vi vút qua những con đường dài, em đưa tay giữ làn tóc xỏa bay như muốn nắm chặt những yêu thương mong manh dể bị cuốn mất theo gió bụi Sài thành...Sài gòn dịu dàng như những khi em được trao và nhận những thương yêu bình thản giữa lòng thành phố đông đúc. Sài Gòn ấm như hơi thở...hơi thở của những con người tựa vào nhau nhìn mặt trời lặn dần sau những tòa nhà nhấp nhô của thành phố...

Sài Gòn lặng lẽ...chiều muộn...ai đó ngồi một mình nhâm nhi từng giọt cà phê nồng nàn hơi thở của mùa thu đã qua. Ngắm nhìn ánh chiều đổ đầy trên vai Đức mẹ, Sài Gòn lúc ấy không rộn ràng… Sài Gòn sao mà buồn lạ... Nỗi buồn hoang hoải khi bước giữa hai hàng me rụng lá bay bay trong gió se man mác mà người ta hiếm khi cảm nhận được giữa lòng thành phố phồn hoa... Sài Gòn chuyển mùa thật nhẹ, chỉ như cái tích tắc giữa hai đầu thu-đông...Chợt nhận ra có thể Sài Gòn đã sang đông, thu Sài Gòn đâu đó vẩn trĩu nặng trong lòng …

Nhắm mắt...

Em mơ về một Sài Gòn lãng mạn,về một Sài Gòn với mùa lá me bay... Nếu ngày mai là một giấc mơ, em sẽ mơ về một Sài Gòn thật giản dị. Giản dị như sự thật Sài gòn chỉ có hai mùa mưa-nắng. Một Sài Gòn rất lãng mạn với thơ và tình giữa một Sài Gòn khác-của bộn bề lo toan và tất bật mưu sinh. Một Sài Gòn mộc mạc giữa hoa lệ Sài Gòn. Một Sài Gòn trong trẻo giữa những tạp âm cuộc sống cuồng nhiệt...Có một Sài Gòn như thế, nhưng là một Sài Gòn dĩ vãng...

Sài Gòn bây giờ đã thay đổi...Anh đã khác và em cũng đã khác. Nhưng em vẫn tin có một Sài Gòn chân phương tồn tại trong kí ức và cả trong sâu thẳm mỗi chúng ta hiện tại chỉ cần tìm là sẽ thấy...Sài Gòn của chúng ta bây giờ sao vẩn cứ mãi cô đơn.....
Em nhớ Sài gòn...!!!!!

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

CHIA LY & MẤT MÁT



Nó gặp anh khi anh tập trung về ở tại E 23 TT/QK7....chuẩn bị cho chuyến công tác sang Campuchia....Khi ấy nó đang là nhân viên trực tổng đài QĐ/QK7...Ngay buổi chiều anh vừa về đến đơn vị,trong chương trình phát thanh của đơn vị sau khi nó vừa chấm dứt bài hát "Hương thầm"nó đả thấy anh lấp ló ngoài cửa phòng phát thanh...sau nầy khi nó hỏi anh tủm tỉm cười bảo:"Anh đến xem mặt cô gái hát bài hát đó..."

Thời gian anh ở lại đơn vị chỉ hơn 1 tháng...anh và các bạn đi cùng không phải làm gì...chỉ tối ngày ca hát,đánh cờ,đánh bài để giết thời gian...khi ấy mặt trận ở Campuchia đang trong thời điểm chiến đấu ác liệt...và những người lính sắp sửa phải ra mặt trận như anh được đơn vị ưu tiên về mọi mặt...
Ngoài thời gian nó bận bịu vì phải trực máy,thời gian còn lại lúc nào anh củng quấn quít bên nó...nó biết anh thích nó...nó thì chỉ xem anh như các bạn khác...nhưng với một người sắp sửa đi đến nơi của làn tên mũi đạn,nó không nở khước từ tấm chân tình của anh...

Rồi củng đến ngày nó phải chia tay anh...đêm đó nó thức suốt đêm vá cho anh cái áo bị bung chỉ và khắc cho anh cặp hình binh chủng TT bằng vỏ lon bia để anh gắn lên quân hàm trước lúc lên đường...
Sang đến Campuchia lúc nào nó vào giờ trực,anh củng tranh thủ gọi về cho nó...đều đặn hàng ngày...nó không hứa hẹn gì với anh,chỉ biết động viên anh an tâm công tác...
Khoảng hơn 2 tháng sau...đột nhiên suốt 1 tuần lể nó không nhận được cuộc gọi về nào của anh...

Trong 1 ca trực của nhỏ bạn,nó đang ở dưới nhà nghỉ thì được bạn gọi lên tổng đài gấp vì có người ở Campuchia cần gặp,nó chạy vội lên vì cứ ngờ là anh...nhưng khi nó cầm tay phone của Tổng đài thì nó nghe từ đầu dây bên kia 1 giọng nói xa lạ:"Em là D...anh là bạn của H...,H...vấp mìn trong 1 chuyến công tác trong rừng,anh ấy không qua khỏi,trước lúc nhắm mắt...anh ấy bảo anh nhớ gọi về báo cho em biết..."
Nó rụng rời để rớt cái tay phone...lúc đó nó nghe tim mình như ngừng đập...Nó để nước mắt tuôn rơi trên gương mặt mà không buồn lau...Nó quỵ xuống trong sự ngỡ ngàng của nhỏ bạn thân...
Vẩn biết chiến tranh là gắn với chia ly và mất mát...rất nhiều lần nó nhận được những cuộc gọi nhờ báo cho gia đình người thân về những sự ra đi...vậy mà lần nầy chính nó là người được nhận hung tin ấy...

Vậy mà thấm thoát đả hai mươi mấy năm trôi qua...không hiểu sao đêm nay nó chợt nhớ về anh...có lẻ bây giờ linh hồn anh củng đả siêu thoát...cầu mong anh được yên nghỉ anh nhé....
Mãi mãi nó sẻ nhớ về anh cùng những tình cảm tốt đẹp anh đả dành cho nó....
Anh ơi!!!!!

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

BÀI THƠ VIẾT TẶNG RIÊNG ANH...



Bài thơ này em viết tặng riêng anh
Với chất chứa của bao ngày nhung nhớ
Em với anh, có duyên nhưng không nợ
Gặp gỡ rồi cũng chẳng để làm chi...

Rồi đến ngày mình sẽ phải chia ly
Vì anh như cánh chim trời bạt gió
Chỉ coi em như một người tình nhỏ
Và đến bên trong những lúc anh sầu.

Em có gì để ràng buộc anh đâu?
Ngoài hai tiếng" yêu thương" anh là thật
Chưa bao giờ em nghĩ điều được mất
Được gần anh là hạnh phúc lắm rồi...

Cuộc tình mình chắc cũng chỉ vậy thôi
Bởi anh sẽ lại về bên người ấy
Cho dù em có yêu anh đến vậy
Cũng chẳng phải nơi anh muốn quay về.

Có thể với em, anh chỉ phút đam mê
Sẽ nguội lạnh khi không còn say đắm
Anh...rồi lại đi về nơi xa thẳm
Để lại kiếm tìm những giấc mơ hoa.

Em sợ một ngày anh lạnh nhạt bước qua
Nhìn thấy em như một người xa lạ
Biết làm sao khi xuân tàn nhanh quá
Đam mê nào cũng nhạt phải không anh?

Hạnh phúc của em nó thật mong manh
Khi cố giữ những điều không thể có
Người đến với em nhẹ nhàng như cơn gió
Nhưng để lại em...bão tố cả cuộc đời...
(ST)

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

TẶNG NHỮNG NGÀY ĐẢ XA.....



Trang thơ nầy em gởi tặng những ngày đả xa...


Những ngày đả xa mà em sẻ không bao giờ còn chạm tới.
Ngày của những phút đầu bối rối,
của những yêu thương trẻ dại, vụng về.
Ngày em đã trao người nông nổi đam mê,
khát khao cháy đến cạn lòng em ấy.
Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy.
Mà em nghe lòng đắng đến chênh chao….

Thơ viết cho anh, con chữ đã nát nhàu.
Nếu anh đọc, đừng hỏi em đã rơi bao nhiêu lần nước mắt. 
Đong đếm chi anh, giờ tất cả đã trở thành kí ức.
Rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng dần qua…

Đừng trách em cố tình lật giở những xót xa.
Em gom lại, không phải cho anh,
không phải cho em mà dành cho kỉ niệm.
Nếu có một ngày gặp nhau trên lối hẹn,
xin anh hãy mỉm cười-đơn giản thế thôi…!
 (ST)

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

CHO NHỮNG TRÁI TIM ĐÃ ĐI QUA TỔN THƯƠNG...



Dẫu có chuyện gì xảy ra đi nữa, cũng đừng bao giờ tự hỏi "mình có xứng đáng được hạnh phúc hay không?", mà hãy luôn nghĩ rằng, "hạnh phúc vẫn đang trên đường đến"...

Bằng cách này hay cách khác, chúng ta đều đã từng có trong tay mình hạnh phúc; rồi vô tình, hay cố ý đánh rơi nó; để mất, rồi luyến tiếc nó và lại khát khao nó. Có những hạnh phúc lạc đường bây giờ vẫn chưa thể đến, có những hạnh phúc tìm lạc người nên nông nổi rồi cũng đã qua đi...

Ta đứng dậy, sau những tổn thương khi con tim nhận nhầm niềm vui từ một kẻ khác, khi lỡ kí gửi niềm tin vào một người cầm đồ thất tín. Ngỡ ngàng, và hoang mang đến tột độ...

Ta muốn trốn chạy và bỏ mặc tất cả những yêu thương tìm đến ta. Ta muốn gạt phăng đi những bàn tay muốn chạm vào ta, và đẩy xa những bờ vai muốn cho ta mượn làm một chỗ dựa...

Những hoài nghi dồn nén, tháng lại ngày...

Ta tiếp tục sợ bị bỏ rơi, sợ bị ném vào một chiếc hộp tối đen trống rỗng của sự tuyệt vọng... Ta tiếp tục khóc bằng đôi mắt ráo hoảnh, bởi nước mắt chảy ngược đang thắt từng cơn cùng trái tim... Ta vẫn cười, dẫu hanh hao và vàng vọt. Thấy yêu thương nhòa nhạt và hoang hoải trượt dài.

Từ bỏ cơ hội để được yêu, nghĩa là ta đang tự chối bỏ chính mình. Đừng đem những thứ đã qua để làm thước đo cho những gì đang hiện hữu nữa...

Vì rồi có một ngày, có người sẽ đến và đánh thức trái tim đang ngủ quên.

Có một bàn tay đã chẳng ngại nắm lấy một bàn tay. Một người nói yêu một người mà chẳng hề nghi ngại. Một người đã biết học cách mỉm cười về hiện tại, và thôi không còn day dứt về những ngày đã qua.

Yêu thương bằng một trái tim từng chông chênh đôi khi cũng bình thản đến lạ kì. Chẳng hứa hẹn quá nhiều về những điều không thể biết trước. Chẳng vội vã xốc nổi như buổi đầu biết hò hẹn. Vẫn nhớ nhau nhiều và tin nhau nhiều, vẫn yêu nhau nhiều và tự yêu lấy mình cũng nhiều thêm...

Đã từng đứng ở sau lưng niềm vui, người ta biết cách làm sao để giữ một nụ cười nhiều hơn bao giờ hết.

Đã từng rất khát một vòng tay, người ta biết cách làm sao để giữ chặt một vòng ôm nhiều hơn bao giờ hết.

Đã từng rất đắng lòng vì những nỗi đau, người ta biết cách làm sao để tránh thương tổn cho nhau nhiều hơn bao giờ hết.

Đã từng rất chơi vơi, người ta biết rằng hạnh phúc trong tầm tay đang an yên hơn bao giờ hết. Và người ta sẽ làm mọi cách để giành giật nó khỏi vết tàn lụi của thời gian.

Đã từng một lần yêu, người ta đã biết rằng không có tình yêu mãi mãi, chỉ có những khoảnh khắc mãi mãi của tình yêu... Và người ta sẽ hết mình cho những giây phút được yêu, mà chẳng lắng lo nhiều cho những mịt mù ở phía trước.

Sẽ chẳng vì lòng thương hại, sẽ chẳng vì mềm yếu nhất thời... Những trái tim đã từng đau, nếu thực sự cần nhau, nó sẽ tự mở lấy cánh cửa bấy lâu nay vẫn khép.

Và có một điều rất giản đơn, nhưng không phải ai cũng biết, những trái tim đã từng tổn thương, xứng đáng được yêu thương gấp nhiều lần vốn dĩ!....(ST)

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐEO NHẪN...



Nơi ấy mùa này nóng lắm phải không anh? 
Cái nắng mùa mưa vàng hoe cháy tóc
Em thương lắm cái trở mình nặng nhọc
Giấc ngủ vùi lăn lóc có tròn đâu…

Biển xa bờ nên sóng biển bạc màu
Em xa anh nên cồn cào… tim nhớ
Nghĩ về anh em nhói từng nhịp thở
Hạnh phúc ngọt ngào anh chắc…có tên em!

Gánh ưu phiền em tự chất nặng thêm
Chòng chành quá một miền kí ức
Trái tim non mềm tưởng vẹn nguyên trong ngực
Nào ngờ đâu…hằn xước tự bao giờ…!

Dẫu em biết rằng là thực chẳng phải mơ
Vẫn ngơ ngẩn trước đường tình ngược lối
Anh như nắng như mây cao xa vời vợi
Ngỡ gần thôi mà tít tận chân trời…

Đêm hạ nồng em tự rót đơn côi
Ngủ ngoan nhé! Người đàn ông đeo nhẫn
Đường tình không anh – em biết là số phận
Vẫn chấp nhận dại khờ nghiêng nỗi nhớ về... anh!(ST)
(Gởi Anh NH...)

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

NGƯỜI ĐI TÌM HẠNH PHÚC NỬA ĐỜI SAU...

Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau
Khi từng biết thế nào là bất hạnh
Khi những giấc mơ đời được chắp thêm đôi cánh
Đã bay... mà chưa biết về đâu...

Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau
Đôi lúc lại sợ những điều giống như là hạnh phúc
Những rộn ràng, những khát khao rất thực
Người đi tìm, lẩn tránh... bởi vì đâu?

Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau
Như con chim bị thương, thấy cành cong cũng sợ
Sợ cảm giác yêu đương, sợ trái tim biết nhớ
Sợ hạnh phúc đến rồi, hạnh phúc lại ra đi...

Tìm lại giấc mơ dang dở buổi xuân thì
Người với nửa đời sau đã qua thời nông nổi
Người với nửa đời sau chợt thấy mình bối rối
Cố giấu điều gì trong đôi mắt long lanh…

Dấu ấn thời gian, năm tháng rất mong manh
Cho dẫu quá nửa đời người vẫn khát khao hạnh phúc
Trải nghiệm những nỗi đau để tìm ra một điều đơn giản nhất
Hãy mở rộng lòng mình trong mỗi sớm mai...(ST)